KẾ THỪA GIA TÀI CHÁNH PHÁP

Một thời, Thế Tôn ở Sàvatthi, tại Jetavana, vườn ông Anàthapindika.
Tại chỗ ấy, Thế Tôn gọi các Tỷ kheo:
Này các Tỷ kheo, hãy là những người thừa tự pháp của Ta, đừng là
người thừa tự tài vật. Ta có lòng thương tưởng các người và nghĩ: “Làm
sao những đệ tử của Ta là những người thừa tự pháp của Ta, không phải
là những người thừa tự tài vật”.
Và này các Tỷ kheo, nếu các người là những người thừa tự tài vật của
Ta, không phải là những người thừa tự pháp thì không những các người
mà cả Ta cũng trở thành người mà người ta nói: “Cả thầy và trò đều là
những người thừa tự tài vật, không phải là những người thừa tự pháp”.
Và này các Tỷ kheo, nếu các người là những người thừa tự pháp của Ta,
không phải là những người thừa tự tài vật thì không những các người mà
cả Ta cũng trở thành người mà người ta nói: “Cả thầy và trò đều là những
người thừa tự pháp, không phải là những người thừa tự tài vật”.
Do vậy, này các Tỷ kheo, hãy là những người thừa tự pháp của Ta, đừng
là người thừa tự tài vật.
(Trung Bộ I, kinh Thừa Tự Pháp [lược trích])
LỜI BÀN:
Trong tất cả chúng ta, bất kỳ ai dẫu có kế thừa vật chất hay không thì
cũng được thừa kế một gia tài huyết thống và tinh thần từ cha mẹ, ông bà,
tổ tiên. Chính điều này đã góp phần quan trọng tác thành nên thể chất và
tâm hồn, tạo ra đặc thù nơi mỗi cá nhân đồng thời phản ánh rõ ràng nghiệp
lực của người ấy. Tuy nhiên, không nhiều người để ý đến phương diện này,
đa phần họ đều quan tâm đến thừa kế tài sản, nhà cửa, đất đai (nếu có) và
đó cũng là nguyên nhân tạo ra đổ vỡ, xung đột, bất hòa trong mỗi gia đình.

Đối với người tu cũng vậy, kế thừa gia tài Chánh pháp của Phật và thầy
tổ để ứng dụng tu tập, hoằng truyền giáo pháp là việc cần làm. Song, thực
tế thì điều này chưa được quán triệt trong nhận thức của một số người và
kết quả tranh chấp, xung đột, chia rẽ xảy ra trong huynh đệ, trụ xứ và Tăng
đoàn là điều không tránh khỏi.
Thời Thế Tôn, Ngài và chúng Tăng sống đời khất thực ba y một bát, du
hành từ nơi này đến nơi khác, khi mọi người gần như vô sản mà Ngài đã
lưu tâm, cảnh báo đến việc thừa kế vật chất chứng tỏ tâm tham ái của chúng
sanh lớn đến mức nào!
Ngày nay, đời sống xã hội ngày càng phát triển, sung túc hơn dĩ nhiên
đời sống của người tu cũng được nâng cao và ổn định hơn. Tuy nhiên, sự
phát triển về vật chất chỉ mới là điều kiện cần nhưng chưa thực sự đủ cho
việc tịnh hoá thân tâm, thậm chí đôi khi nó còn mang đến hiệu ứng ngược
lại. Do đó, phải thành tựu Chánh kiến để thừa kế gia tài Pháp bảo của Như
Lai, không thừa kế bất cứ cái gì ngoài Chánh pháp.
Trong bối cảnh tu học hiện nay, khi mà sự tranh chấp về kế thừa tự viện
có xu hướng ngày càng gia tăng thì thừa tự Pháp là điều mà hàng Tăng Ni
hậu học cần suy gẫm, quán sát thật sâu sắc nhằm thực hành lời Phật dạy để
thăng hoa và giải thoát.
QUẢNG TÁNH

Advertisement

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s