CHO ĐI MÀ KHÔNG CẦN NHẬN LẠI


Sáng sớm hôm đó, khi Bryan Anderson đang đi bộ ra cầu cảng để bắt đầu
một ngày làm việc mới, thì anh trông thấy một người phụ nữ trung niên mải
loay hoay bên cạnh chiếc xe Mercedes đắt tiền.
Liếc nhìn thoáng qua họ trong thứ ánh sáng lờ mờ khi bình minh chưa
hé, Bryan nhận thấy chiếc xe có vấn đề và người phụ nữ chắc chắn cần sự
giúp đỡ. Vì thế Bryan đã dừng bước và tiến về phía người phụ nữ cùng chiếc
xe.
Bryan thấy rõ sự lo lắng hiện lên trên khuôn mặt người phụ nữ. Không
có bất cứ ai dừng lại để giúp bà ấy, nên có lẽ sự xuất hiện của Bryan khiến
người phụ nữ sợ hãi. Vẻ ngoài của anh không giống một người có thể đem
lại sự an toàn cho người khác. Bryan trông nghèo đói và giống một kẻ vô gia
cư, lang thang trên khắp các con phố trong thị trấn. Anh có thể hiểu được
người phụ nữ đang cảm thấy như thế nào. Trên con đường vắng vẻ này,
chẳng có ai khác ngoài anh, người phụ nữ và chiếc xe sang trọng.
Thế nhưng Bryan vẫn quyết định tiến đến, chìa tay ra và nói:
“Tôi tên là Bryan Anderson, tôi thấy chiếc xe của bà có vấn đề và tôi nghĩ
là mình có thể giúp bà sửa chữa nó. Tại sao bà không vào ngồi trong xe cho
ấm áp hơn là đứng ngoài như thế này?”
Người phụ nữ không còn cách nào khác là đồng ý. Bà đã chờ ở đây hơn
1 tiếng đồng rồi. Bryan lại gần và xem xét chiếc xe, thì ra nó bị thủng lốp.
Thật may trước đây anh có học qua những việc sửa chữa đơn giản như này,
nhưng cũng phải loay hoay hơn 30 phút, Bryan mới thay xong lốp mới cho
chiếc xe.
Người phụ nữ vô cùng cảm ơn Bryan đã giúp đỡ mình. Bà nói bà đến từ
St. Louis, vừa đi qua thị trấn này thì hỏng xe. Bà cũng hỏi mình phải trả công
cho Bryan là bao nhiêu. Mặc dù bà không còn nhiều tiền nhưng bà sẵn sàng
đưa nó hết cho anh. Người phụ nữ không thể tưởng tượng được nếu không
Bryan thì giờ đây bà đã xảy ra những chuyện gì.
Bryan tỏ ra ngạc nhiên. Chưa bao giờ anh nghĩ đến chuyện được trả công.
Anh chỉ thấy đây là việc nên làm vì anh có khả năng giúp đỡ người khác,
hơn nữa đây cũng không phải là công việc kiếm tiền của anh. Bryan chỉ giúp
người phụ nữ vì lòng tốt và vì trước đây, khi anh khó khăn, cũng có rất nhiều
người đã dang tay ra với anh.
Bryan mỉm cười và nói với người phụ nữ rằng, cách trả công tốt nhất cho
anh là bà hãy giúp đỡ người khác mà không ngần ngại bất kỳ điều gì. Như
thế là Bryan đã cảm thấy rất xứng đáng rồi.
Hai người tạm biệt nhau, Bryan chờ cho người phụ nữ lái xe thì khuất thì
anh cũng bước đi về nơi làm việc. Hôm nay là một ngày lạnh và có vẻ ảm
đạm, nhưng Bryan thấy vui trong lòng.
Người phụ nữ lái chiếc xe Mercedes đắt tiền đi được vài dặm nữa thì nhìn
thấy một quán cà phê nhỏ ven đường, bà liền rẽ vào để ăn nhẹ trước khi tiếp
tục chuyến đi của mình. Đó là một căn nhà xỉn màu, bên ngoài có hai trụ
bơm xăng đã cũ. Toàn bộ khung cảnh thật não nề.
Cô phục vụ ra đón khách với một chiếc khăn sạch trên tay. Người phụ nữ
nhận ra cô đang mang thai khoảng 8 tháng nhưng không hề tỏ thái độ khó
chịu hay căng thẳng dù phải làm việc luôn tay luôn chân.
Sự phục vụ tận tình của cô khiến người phụ nữ rất hài lòng. Bà bỗng nghĩ
đến Bryan và lời nói trước khi tạm biệt của anh. Bà thấy mình phải làm gì đó
để giúp đỡ cô gái chăm chỉ này.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ thanh toán hóa đơn kèm theo 100 đô la.
Cô phục vụ thấy thế bèn đuổi theo người phụ nữ để trả lại nhưng bà đã đi
khuất. Cô gái đành quay trở lại và nhận thấy có một tờ giấy ăn được để lại
trên bàn. Cô gái đã khóc khi đọc những gì người phụ nữ viết:
“Tôi tặng cô 100 đô la, cô không nợ tôi gì cả vì tôi cũng được rất nhiều
người giúp đỡ mình khi gặp khó khăn. Lẽ ra một người đang mang thai 8
tháng như cô cần được ở nhà nghỉ ngơi thì cô vẫn ở đây và làm việc chăm
chỉ. Tôi hy vọng số tiền này sẽ đỡ đần được phần nào cho cô. Nếu cô muốn
trả lại tiền cho tôi, thì hãy trả bằng cách sống thật tốt và khỏe mạnh, sinh
được một thiên thần đáng yêu nhé.”
Đêm đó, khi cô phục vụ trở về nhà, cô đã nghĩ mãi về số tiền cùng lời
nhắn nhủ của vị khách kỳ lạ. Làm sao mà người phụ nữ đó biết được cô và
chồng mình đang rất cần tiền, để lo cho em bé của hai người sắp chào đời
vào tháng tới…
Ngắm nhìn người chồng đang say ngủ bên cạnh sau một ngày dài làm
việc vất vả, cô trao cho anh một nụ hôn nhẹ vào trán và khẽ thì thầm:

  • “Tất cả mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Em yêu anh, Bryan.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s