TA TRỒNG HOA, ĐÂU PHẢI ĐỂ TỨC GIẬN


Một vị lão hòa thượng trồng một chậu hoa lan, ông rất chăm sóc và bảo
vệ chậu hoa thanh nhã này, thường xuyên tưới nước, nhổ cỏ và bắt sâu cho
nó. Hoa lan dưới sự chăm chút hết lòng của lão hòa thượng mà lớn lên khỏe
mạnh và trổ hoa rất thanh tú.
Một lần, lão hòa thượng phải đi ra ngoài có việc một thời gian, ông liền
đem chậu hoa lan giao lại cho tiểu hòa thượng nhờ chăm sóc.
Chú tiểu rất có trách nhiệm, cũng một lòng để tâm chăm sóc, nâng niu
hoa lan như lão hòa thượng vẫn làm khiến hoa lan phát triển rất khỏe mạnh.
Một hôm, tiểu hòa thượng sau khi đã tưới nước cho chậu hoa lan liền đặt
nó ở trên bệ cửa sổ rồi đi ra ngoài làm việc.
Không ngờ, trời đổ mưa to, gió lớn làm chậu hoa lan rơi xuống đất vỡ tan.
Chú tiểu sau khi trở về nhà nhìn thấy trên mặt đất cành lá gãy nát, héo úa
nên vừa đau lòng vừa lo sợ lão hòa thượng sẽ quở trách.
Mấy ngày sau, lão hòa thượng trở về nhà, chú tiểu kể lại sự tình đã xảy
ra và cũng sẵn sàng đón nhận sự trách mắng của lão hòa thượng.
Nhưng lão hòa thượng chẳng nói một lời nào quở trách nào cả khiến chú
tiểu vô cùng bất ngờ, vì đó là chậu hoa lan mà ông yêu quý nhất mà!
Lão hòa thượng chỉ mỉm cười rồi nói với tiểu hòa thượng rằng:
“Ta trồng hoa lan, đâu phải để tức giận?”
Chỉ một câu nói đơn giản nhưng lão hòa thượng đã thể hiện ra một thái
độ sống đầy độ lượng, một người có tấm lòng bao dung rộng lớn.
Chúng ta làm việc không phải để tức giận… Chúng ta yêu thương nhau
không phải để tức giận…
Thứ gì đó một khi bị mất đi không thể vãn hồi được nữa có nhất thiết
phải oán trách hay thù hận không?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s