LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY


Đức Phật nói:
“Dù là cha mẹ anh em, hay những người bạn rất thân từng vào sinh ra tử,
khi cái chết đến, không ai có thể đi chung với ai được, người nào cũng phải
đi đơn độc một mình”.
Thời gian sẽ làm phai mờ đi nhiều thứ, nhưng cũng chính thời gian sẽ
làm rõ được nhiều điều.
Người đời thường thấy vui khi hôm nay đi trước được người này, rồi
ngày mai lại thấy buồn khi phải đi sau người khác, hay hạnh phúc khi có ai
đó đi chung, đâu biết, cuối cùng, dù muốn hay không, ai cũng phải đi một
mình, đơn độc bước qua cánh cửa tử mà mình lại chưa chuẩn bị được điều
gì cho ngày ấy cả. Cả một đời buồn vui hoàn toàn phụ thuộc vào người.
Cuộc sống là những câu chuyện duyên sinh, tất cả đều phải tựa vào nhau
để sinh khởi và tồn tại, nhưng việc một người bắt bản thân phải phụ thuộc
vào nhiều thứ bên ngoài mới có thể bình yên lại là một câu chuyện khác, rất
khác.
Chỉ khi nào có thể bình yên một mình, không phụ thuộc vào những điều
bên ngoài, khi đó mới là bình yên thực sự, đó là giải thoát. Khi đó sẽ đủ bình
thản bước qua cánh cửa tử một mình, không phải hoang mang.
Ai biết cách tựa vào bản thân mình để bình yên, biết cách sống một mình
mà hạnh phúc, thì cũng sẽ biết cách bước qua cánh cửa tử một mình trong
bình yên.
Cuộc sống như một chuyến tàu, có đủ hạng người trên đó, có người bước
lên, có người bước xuống, có người còn ngồi lại, nhưng cuối cùng ai cũng
phải rời tàu, rồi về nhà một mình.
Không có gì tàn nhẫn bằng việc chúng ta bỏ rơi chính mình bằng cách bắt
bản thân phải phụ thuộc vào người khác để bình yên.
Núi mưa.
Người an.
Vô Thường.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s