CÂU KINH TĨNH LẶNG


“Chẳng phải nhờ xe, chẳng phải nhờ ngựa, cũng chẳng phải nhờ
đôi chân thật nhanh thật khỏe mà người đời có thể đi qua hết những
bất an, đến được nơi bình yên… Chỉ khi làm chủ được tâm mình,
không còn để những điều tầm thường cuốn đi, khi đó mới có thể đi
qua hết những bất ổn, đến được bình yên.”
Người trở về, ngồi trước Phật, lắng lòng nghe một thời kinh…
Câu kinh nhẹ như gió, lời kinh nhẹ như mây…
Cuối cùng…
Đem hết cả nửa đời phong sương phiêu bạt, gom góp hết cả nửa
đời hơn thua, mang hết những lợi danh tích góp suốt chừng ấy năm,
vẫn chưa đủ để người đổi được cho mình một ngày bình yên…
Phật mỉm cười thật hiền.
Người mỉm cười xa xăm.
Hóa ra…
Để đến được nơi bình yên, không phải chen lấn tranh giành nhau
để đi, mà là một lần quay đầu dừng lại.
Để có được bình yên trong tay, không phải giành giật gom góp nắm
giữ thật nhiều, mà là một lần biết mở tay ra và đặt xuống.
Ta từng nhìn dòng người tấp nập đẩy nhau đi mà nghe lòng thật
nặng, khi biết người vẫn còn ở đó.
Phải nói to thế nào người mới nghe!
Bao ồn ã và đầy màu sắc…
Câu kinh ta có được lại tĩnh lặng và trong suốt như gió giữa hư
không …
Vô Thường

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s