THIỆN LƯƠNG VÀ THÔNG MINH

Một vị sư lên rừng hái củi, trên đường về gặp một cậu bé đang chạy chơi đùa, hái hoa bắt bướm. Vị sư đến gần hỏi: 

⁃Trên tay con cầm gì thế? 

Cậu bé láu cá: 

– Đố sư biết trong đó là gì. Nhưng nếu Sư nói sai, Sư phải mất cho con bó củi nhé ? 

⁃Một con bướm đã chết đúng không? 

⁃Ha ha.. sai rồi, con bướm còn sống nhé Sư? 

Nói rồi cậu tung con bướm bay lên trời. 

Vị Sư cười nói: 

⁃Củi của con đây, cầm về đi! 

Cậu bé hí hửng đem bó củi về khoe cha. Người cha tái mặt bước đến nhéo tai thằng con: 

⁃Đem bó củi lên chùa trả rồi xin lỗi người ta ngay. 

Cậu bé vừa đi vừa la: 

⁃Nhưng con thắng mà!?!

Đến chùa hai cha con chắp tay xin lỗi, vị Sư chỉ nhẹ mỉm cười gật đầu. Trên đường về cậu bé vẫn hậm hực. 

Người cha nhẹ nhàng nói: 

⁃Nếu Sư nói con bướm còn sống, con cũng bóp cho nó chết đúng không? Từ đầu Ngài ấy đã định đem bó củi để đổi lấy một mạng sống rồi đó. 

Cậu bé lặng lẽ cúi đầu. 

Sự ngạo mạn và hiếu thắng luôn lấy đi bao lý trí của mỗi chúng ta. Đừng thấy ai lùi mà vội bảo họ thua. 

Thiện lương khó hơn là thông minh. Bởi vì thông minh là thiên phú, còn thiện lương là một sự lựa chọn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s