ĐỂ KHÔNG HỐI TIẾC NGÀY SAU!


Cuộc đời mà, làm gì có đúng sai một cách tuyệt đối?
Đời sống này có những thứ không trân trọng thì sẽ mất đi, nhưng cũng
có những thứ mà bản thân rất muốn giữ gìn mà cũng không tài nào giữ được.
Bây giờ ta có thể là một điều gì đó rất đặc biệt trong lòng một ai đó, không
có nghĩa là ngày mai cũng vậy.
Hôm nay ta có tất cả nhưng không có nghĩa sau này cũng thế. Cuộc sống
này thay đổi chỉ trong một cái chớp mắt. Nhưng dù gì chăng nữa cũng nên
chọn cách sống tử tế. Chân thành và thật lòng chưa chắc sẽ có kết quả tốt,
nhưng chân thành và thật lòng thì sẽ không bao giờ phải hối tiếc về sau.
Chúng ta sống mục đích cuối cùng là không luyến tiếc ray rứt điều gì,
chứ không phải tích trữ thật nhiều rồi lo sợ cuộc đời sẽ lấy đi.
Làm người tốt cũng vậy, không phải để ai đó mang ơn hay mắc nợ mình.
Làm người tử tế chỉ cốt là không để lương tâm tự dày vò. Đừng nghĩ mình
đối xử tốt với một người, họ sẽ tử tế và mang ơn suốt đời với mình. Ta chọn
cách sống tử tế để tâm mình nhẹ nhõm, chứ không phải tốt bụng để trông
chờ vào phước lành từ người khác.
Cuộc đời mà làm gì có cái gọi là hoàn hảo. Một mảnh trăng khuyết chưa
tròn nhưng vẫn có cái đẹp của nó, phải không? Vậy chỉ cần biết là sống sao
để không nuối tiếc. Muốn như vậy trước hết hãy sống trọn vẹn với thực tại,
bớt tâm mong cầu. ”Quá khứ không truy tìm, tương lai không ước vọng”.
Thực tại, dù không đẹp như lòng ta mong đợi, nhưng nếu lúc nào ta cũng
chối bỏ nó thì dẫu kiếp người có kéo dài cho đến mấy đi nữa…. cũng chỉ là
sống trong mộng ảo mà thôi!!
Tỉnh Thức
Dharamsala India 2017

LÁ VÀNG NÚI NÚI BAY


Có một câu chuyện thiền. Vào một ngày mưa, có anh chàng nọ tìm đến
để tham vấn một vị thiền sư. Trước khi vào cốc của thầy, anh xếp dù để ở
bên ngoài. Vị thiền sư rót trà mời anh uống. Anh ta ngồi say mê bàn luận về
thế nào là thiền, là thực tập chánh niệm. Chợt vị thiền sư hỏi anh, khi nãy
vào đây, anh đã để chiếc dù của mình ở bên phía nào của cửa vào? Bên phải
hay bên trái? Anh chợt dừng lại và biết rằng mình không hề nhớ là mình đã
làm gì.
Chỉ Là Ghi Nhận Thực Tại Tự Nhiên
Nhưng có lẽ câu chuyện ấy không phải để khuyên ta phải nỗ lực ghi nhớ
hết mỗi chi tiết hành động của mình. Tôi nghĩ, ý của vị thiền sư chỉ nhắc nhở
là ta nên trở về có mặt trong giờ phút hiện tại này. Và khi mình có mặt trong
giờ phút hiện tại thì cảnh vật sẽ sáng hơn, sự việc cũng tỏ rạng hơn. Vì thói
quen, chúng ta cứ mê mãi để tâm rong ruổi theo những câu chuyện buồn
vui trong tưởng tượng.
Nếu bất ngờ có ai hỏi tôi sáng nay vào thiền đường tôi đã để đôi dép của
mình ở bên góc nào, chắc tôi cũng không trả lời chắc chắn được. Nhưng tôi
biết có một chiếc lá màu cam đỏ nằm cạnh đó. Sáng nay tờ lá ấy đã theo bước
chân tôi qua cánh cửa mở rộng mà bay vào đây. Và tôi đã nhặt nó để cạnh
đôi dép của mình. Tôi nhớ vậy.
Từ chánh niệm có nghĩa là nhớ, là ghi nhận. Ghi nhận thực tại này như
nó đang có mặt. Nhớ thì biết là nhớ, quên thì biết là quên. Nhờ ghi nhận rõ
ràng mà tôi thấy biết rằng, những buồn giận đến rồi sẽ đi, như mây qua bầu
trời, ta không cần phải phản ứng hay để bị chúng sai xử; rằng chúng ta rộng
lớn hơn những khổ đau của mình; và khổ đau nào thì cũng chỉ bởi ở “lòng
người mà ra…”
Chiếc Lá Thu Vô Sự
Tôi cũng nhận thấy được điều này, là làm việc và bận rộn là hai chuyện
hoàn toàn khác nhau.
Có những lúc tuy ta làm mọi việc mà mình vẫn có thể là một người vô sự.
Và cũng có nhiều khi ta đóng cửa không làm gì hết, mà mình vẫn rất đa sự,
và trong lòng bận rộn nhiêu khê.
Trong chiếc lá màu cam đỏ bay vào thiền đường sáng nay, tôi thấy nhiều
tháng trước nó là một chồi non nhỏ trên cành, mang ánh sáng mặt trời nuôi
thân cây lớn. Rồi những tháng hè nó làm bóng mát che cho tôi ngang qua
đây. Và mùa thu này nó hoá thân thành sắc màu thật đẹp.
Sáng nay chiếc lá ấy theo gió rơi xuống trên lối tôi đi, và sẽ tiếp tục nuôi
dưỡng cho rừng cây xanh tươi ngày mai. Chiếc lá thu ấy có bận rộn không,
hay nó vẫn đang sống một đời vô sự bạn nhỉ?
Trưa nay, tôi một mình leo tắt ngang đồi, theo những tảng đá cao lên
chiếc ghế trên đỉnh. Ngồi đây tôi thấy khu rừng bên kia là một biển sắc màu,
có từng cụm màu nhỏ ngả nghiêng và lay trong gió, từ xa nhìn như một dãy
san hô rất linh động.
Lá Vàng Núi Núi Bay
Mùa thu là mùa của lá và gió. Lá và gió hợp nhau thành những âm thanh
thật vui và mầu nhiệm. Tiếng lá không buồn, không lo âu, không mệt mỏi.
Tiếng lá reo vui hạnh phúc.
Sáng nay trên con đường xuống thiền đường, tôi thấy có ngàn tờ lá theo
những cơn gió lớn bay đầy trời, trên con đường đi, trên không trung, trên
những bước chân, trên vai, trên áo, trên tăng thân tôi. Tôi bất chợt phải dừng
lại và đứng cho thật yên. Gió và lá mang đi những mệt mỏi và muộn phiền
của đời sống. Khi mình được yên rồi thì có bận rộn làm gì, cuộc đời mình
cũng vẫn yên!
Trên con đường tu học cũng thế, nếu ta có làm được gì thì có lẽ cũng nhờ
mình bắt đầu là một người vô sự. Nhờ biết không làm gì mà mình lại có thể
làm được hết tất cả.
Ngồi đây viết mà tôi nghe lá rơi chung quanh và tiếng gió reo vang ở trên
cao. Tôi ngước lên nhìn. Có một chiếc lá màu tím đỏ cứ lang thang mãi trên
không gian như sẽ không bao giờ chạm đất. Trời sắp chiều. Tôi định leo theo
con dốc đá trở về, nhưng chợt nhớ mấy câu thơ của thi hào Vương Bột.
Tràng giang bi dĩ trệ,
Vạn lý niệm tương quy,
Huống phục cao phong văn,
Sơn sơn hoàng diệp phi.
Tràng giang buồn ở mãi,
Muôn dặm muốn về ngay,
Huống chi chiều lộng gió,
Lá vàng núi núi bay.

Duy Nhiên

THÁNG RỘNG NĂM DÀI Ư !?


Trong vòng quay năm tháng của thời gian, có những người chia xa rồi
mình cứ ngỡ lần sau sẽ gặp lại; có những việc, mình cho rằng vẫn cứ thế mà
tiếp tục. Nhưng rồi chỉ trong sát na bạn quay lưng đi, rất nhiều thứ bỗng trở
thành lần cuối.
Hôm nay mặt trời lặn, ngày mai mọc lại đã có nhiều thay đổi, huống chi
thế sự không ngừng luân chuyển. Vì thế mà có những bất cẩn lỡ lầm ngỡ
còn lần sau, nhưng rồi chờ mãi, không sao tìm được cơ hội để bù đắp.
Sai lầm lớn nhất của chúng ta là luôn cảm thấy mình còn nhiều thời gian.
Nhìn thấy tháng ngày tiếp nối, ngỡ thời gian là thứ mình có thể tính toán
được. Ngỡ còn rất nhiều ngày mai để giải quyết vấn đề, để gặp gỡ những
người hôm nay chưa kịp gặp.
Nhưng chúng ta quên rằng thời gian chỉ có trôi qua mà không bao giờ
quay lại; quên rằng trên đời có những ân tình không cách gì đền đáp; quên
rằng kiếp người vốn rất ngắn ngủi, mạng sống lại quá mong manh; quên
mất cuộc đời vốn không có gì là vĩnh viễn.
Người đến kẻ đi trong nhân gian, cái gọi là “tháng rộng năm dài” thật ra
không hề dài. Việc mình nghĩ đã rất chắc chắn, trong tích tắc vẫn có thể biến
mất bởi sự vô thường. Một vài tâm nguyện nếu để lỡ làng, có khi muôn kiếp
về sau vẫn không thể gặp lại.
Trong trăm ngàn sự chờ đợi của thế gian, gần nhất vẫn là sự kỳ vọng và
ngày mai; trong muôn vạn lời nói dối của cuộc đời, lớn nhất chính là “tháng
rộng năm dài”. Chúng ta cứ ngỡ tương lai còn rất dài, nhưng ai chắc được
ngày mai và đời sau, cái nào đến trước?
Cho nên, đừng tin vào câu nói “tháng rộng năm dài”. Tháng có thể rộng,
năm có thể dài, nhưng không phải dành cho tất cả chúng ta. Cũng đừng quá
chờ đợi gì ở cuộc sống vô thường này.
Nhân khi mặt trời còn tỏ rạng, gió thổi còn mát mẻ, sức khỏe còn cho
phép, tranh thủ thực hiện những việc mình muốn làm, yêu thương người
mình muốn yêu, gặp gỡ người mình muốn gặp, vì thời gian qua rồi sẽ không
bao giờ trở lại.
(Suối Thông biên dịch)

NGƯỜI THẦY CHÂN CHÍNH


Một chàng trai nhận ra thầy giáo dạy tiểu học của mình trên
đường. Anh lại gần ông giáo già và hỏi:

  • Thưa thầy, thầy có nhận ra em không? Em là học sinh của thầy
    đây.
  • Ừ, thầy nhớ là dạy em hồi lớp ba. Bây giờ em làm gì rồi?
  • Em cũng đi dạy học. Chính thầy có ảnh hưởng sâu sắc đến em,
    nên em cũng muốn đi dạy những em nhỏ.
  • Vậy sao? Cho phép tôi tò mò một chút, ảnh hưởng của tôi thể
    hiện ở việc nào?
  • Thầy thực sự không nhớ gì sao? Thầy cho phép em nhắc lại
    chuyện cũ nhé.
    Có lần, một bạn học đến lớp đeo một chiếc đồng hồ rất đẹp được
    bố mẹ tặng. Bạn ấy tháo ra và đặt nó vào ngăn bàn. Em luôn mơ
    ước có một chiếc đồng hồ như thế. Em đã không kiềm chế được
    lòng tham và quyết định lấy chiếc đồng hồ đó từ ngăn bàn của bạn
    ấy. Một lúc sau, bạn ấy đến chỗ thầy, vừa khóc và vừa than bị mất
    đồ. Thầy nhìn khắp cả lớp một lượt rồi nói:
    “Ai đã lấy chiếc đồng hồ của bạn, xin hãy mang trả cho bạn ấy”.
    Em rất xấu hổ, nhưng em không muốn bỏ chiếc đồng hồ ra, do
    vậy em đã không nhận lỗi. Thầy đi ra đóng cửa lớp lại và ra lệnh
    cho tất cả học sinh nam đứng dọc bờ tường. Thầy báo trước:
    “Thầy sẽ khám túi tất cả các em với một điều kiện: tất cả phải
    nhắm mắt lại”.
    Chúng em nghe lời thầy, và em cảm thấy, đó chính là khoảng
    khắc đáng xấu hổ nhất trong thời thơ ấu của mình.
    Thầy đi từ đứa này đến đứa khác, sờ từ túi quần này sang túi
    quần khác. Khi rút chiếc đồng hồ ra khỏi túi quần của em, thầy vẫn
    tiếp tục đi đến đứa học trò cuối cùng. Sau đó, thầy nói:
    “Các em, tất cả đã xong. Các em có thể mở mắt ra và đi về bàn
    của mình”.
    Thầy đưa trả lại chiếc đồng hồ cho bạn ấy và không bao giờ nói
    một lời về sự việc đó.
    Ngày hôm đó, như vậy là thầy đã cứu vãn danh dự và tâm hồn
    em:
    Thầy đã không nói trước lớp em là kẻ cắp, kẻ lừa dối, là đứa vô
    tích sự.
    Thầy cũng không nói chuyện với em về sự việc đó.
    Mãi sau này, em mới hiểu tại sao. Bởi vì, thầy là người thầy chân
    chính, nên thầy không muốn làm hoen ố phẩm cách một đứa trẻ
    chưa trưởng thành.
    Bởi vậy, em đã trở thành thầy giáo như thầy.
    Cả hai cùng im lặng, bồi hồi nhớ lại chuyện xưa.
    Sau đó, thầy giáo trẻ hỏi:
  • Chẳng lẽ hôm nay nhìn thấy em, thầy không nhớ đến chuyện
    này?
    Ông giáo già chầm chậm trả lời:
  • Vấn đề là, khi thầy soát túi áo quần, cặp của các em, thầy cũng
    Nhắm Mắt!

Ở YÊN ĐƯỢC NĂM CÔNG ĐỨC


Ai cũng biết, sau khi Thành đạo và hóa độ được một số đông đệ tử
xuất gia thành tựu Thánh quả, Thế Tôn đã khuyến khích chư vị Tỳ-
kheo “Hãy du hành vì an lạc, lợi ích cho số đông; vì hạnh phúc cho chư
thiên và loài người”. Ở một vài pháp thoại khác, Thế Tôn cũng khuyến
khích các Tỳ-kheo nên du hành vì “ở lâu sinh dính mắc”.
Thế nhưng, trong một năm không phải lúc nào các Tỳ-kheo cũng
du hành giáo hóa độ sanh. Đặc biệt là 3 tháng mùa mưa, Thế Tôn
thường khuyến tấn các Tỳ-kheo nên dừng chân an cư, ở yên một chỗ
tu học, thúc liễm thân tâm, trau dồi giới định tuệ. Bởi lẽ ở lâu một chỗ
thì sinh ra dính mắc mà du hành nhiều rày đây mai đó hoài cũng lắm
gian nan.
Chúng ta hãy cùng nghe Đức Phật dạy về những gian nan của người
đi lại nhiều, đi nhiều khó tu:
“Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Ðộc. Bấy giờ
Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:

  • Người du hành nhiều có năm gian nan. Thế nào là năm? Ở đây,
    người thường du hành không tụng giáo pháp, quên mất giáo pháp đọc
    tụng, chẳng định được ý, đã được tam-muội lại quên mất, nghe pháp
    không thể giữ gìn. Ðó là, này Tỳ-kheo! Người du hành nhiều có năm
    việc khó này.
    Tỳ-kheo nên biết! Người không du hành nhiều có năm công đức.
    Thế nào là năm? Pháp chưa từng đắc sẽ được đắc pháp, được rồi
    chẳng quên nữa, nghe nhiều có thể gìn giữ, hay được định ý, đã được
    tam muội không bị mất nữa.
    Ðó là, này Tỳ-kheo! Người không du hành nhiều có năm công đức
    này. Thế nên, các Tỳ-kheo! Chớ nên du hành nhiều. Như thế, các Tỳ-
    kheo, hãy học điều này.
    Bấy giờ các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm”.
    (Kinh Tăng nhất A-hàm, tập II, phẩm Ngũ vương, VNCPHVN ấn hành,
    1998, tr.291)
    Thực tế cho thấy rất rõ ràng, người tu mà đi nhiều và công việc
    nhiều quá thì không có thời gian và điều kiện để tụng kinh, đọc sách,
    nghe pháp. Nguy cơ hơn, vì không tụng kinh và nghe pháp thường
    xuyên nên dẫn đến có thể quên mất giáo pháp đã được nghe trước đó.
    Mặt khác, đi nhiều thì đối duyên xúc cảnh nhiều nên khó điều phục
    tâm ý hơn. Đặc biệt là đối với người đã đắc định (tam muội) rồi mà
    chưa sâu thì có khả năng mất định, khó thiết lập trạng thái nhất tâm.
    Ngoài ra, nếu du hành nhiều, dù không quên giáo pháp đi nữa nhưng
    vì thiếu duyên nên cũng khó thực hành trọn vẹn lời Phật dạy.
    Ngược lại, người biết tùy thời dừng bước chân du hóa để an cư thì
    được năm công đức. Nhờ sống chung nên được nghe giáo pháp từ các
    bạn đồng tu liên tục trùng tuyên hoặc giảng giải. Ngày trước, khi học
    đường Phật giáo chưa thịnh hành thì mùa an cư là dịp may hiếm có để
    các hành giả hiểu biết thêm giáo pháp. Nhờ đời sống hướng nội, nên
    sau khi được nghe cùng chiêm nghiệm thì hiểu biết và ghi nhớ về giáo
    pháp sâu sắc hơn. Mặt khác, nhờ thắng duyên an cư nên những giáo
    pháp đã nghe được ứng dụng vào đời sống tu hành rất dễ dàng. Quan
    trọng nhất là nhờ ở yên một chỗ nên tâm ý được định tĩnh và năng lực
    an trú thiền định ngày càng vững chắc, kiên cố hơn.
    Mới hay, tinh thần tu tập của Thế Tôn là trung đạo, tùy duyên mà
    bất biến, bất biến mà tùy duyên. Hợp thời thì các Tỳ-kheo du hành và
    đúng lúc thì các Tỳ-kheo an cư. Du phương giáo hóa hay dừng bước
    an cư đều không ngoài mục tiêu tự lợi và lợi tha. Tùy duyên, linh động
    mà thành tựu cả hai công hạnh lợi mình và lợi người chính là đang
    thực hành đúng theo lời Phật dạy.
    Quảng Tánh

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY


Khi ngã vào nước, nếu biết cách, sẽ không bị dòng nước nhận chìm,
mà ngược lại, lúc này, dòng nước sẽ rửa sạch bụi bẩn dính trên thân.
Khi vấp vào bất trắc rồi ngả vào nỗi buồn, nếu hiểu được nỗi buồn bắt
đầu từ đâu, sẽ không bị nỗi buồn nhấn chìm, ngược lại, lúc này, nỗi buồn
đó sẽ rửa sạch những bụi bẩn dính trong tâm.
Khi hiểu được nỗi buồn bắt đầu từ đâu, sẽ biết cách để kết thúc được
nỗi buồn đó.
Có những nỗi đau khoác lên mình chiếc áo niềm vui rất mỏng, rồi đi
khắp thế gian, để biết bao kẻ chỉ vì một chút niềm vui mong manh mà
chọn lấy và giữ lại bên mình nỗi đau thật dài, biết bao kẻ chỉ vì thoả mãn
một chút tham cầu tầm thường mà tạo ra cho mình bao nhiêu nghiệp
chướng.
Một trong những bài học khó nhất trong cuộc sống là làm sao nhận ra
được đâu là niềm vui thật sự còn đâu chỉ là nỗi đau khoác lên nó chiếc áo
niềm vui mong manh đầy màu sắc.
Đôi khi phải trải qua một kinh nghiệm sống rất dài trong những ngày
đầy ắp nỗi đau mới nhìn thấu được bên dưới lớp vỏ bọc mong manh đầy
màu sắc mà chúng ta từng dốc lòng theo đuổi đó là gì, để có thể bình thản
mở tay ra đặt xuống, để thôi những giành giật nắm bắt mong cầu, và rũ
sạch bụi bặm dính trong tâm trong những ngày lang thang nơi đường trần.
Vô Thường.
Núi. ngày cũ.
Om Mani Padme Hum

TÁM ĐIỀU GIÚP BẠN LUÔN SỐNG VUI VẺ


Nếu muốn cuộc sống của mình tốt đẹp hơn thì bạn nên học
những điều được truyền dạy từ Đức Phật. Bởi vì, nó không chỉ giúp
bạn có một cách nhìn khác về cuộc sống mà còn khiến cho bạn trở
thành một người đẹp từ trong tâm.
Dù bạn có phải là một người theo đạo Phật hay không thì cũng
không quan trọng. Vì những tư tưởng này chỉ là cách sống đẹp.
Nếu bạn hiểu và làm được, tôi tin chắc cuộc đời bạn sẽ thanh thản,
dễ chịu, không than oán và chẳng phải vướng bận chuyện sầu lo.

  1. Bắt đầu mọi thứ từ những điều nhỏ nhặt
    Một chiếc bình đầy được tạo nên từ nhiều giọt nước. Con người
    cũng vậy, người khôn sẽ là người biết tự hoàn thiện bản thân mình
    mỗi ngày.
    Trong cuộc sống này, không có thành công nào trải đầy hoa
    hồng. Chẳng bao giờ tiền tài rớt xuống chỉ sau một giấc ngủ. May
    mắn chỉ là một yếu tố nhưng đời người thì chẳng ai may mãi. Tất
    cả vốn dĩ đều là sự cố gắng từ những điều nhỏ nhặt, cộng thêm
    một chút kiên nhẫn và không khuất phục thất bại. Chăm chỉ sẽ làm
    cho bình nước của bạn tràn đầy.
  2. Hành động chính là suy nghĩ từ trong tâm
    Bản chất của con người được phản ảnh từ những gì chúng ta suy
    nghĩ. Nếu chúng ta nghĩ xấu, nghĩ thất bại, chúng ta sẽ xấu và trở
    thành người thất bại. Nếu chúng ta nghĩ tốt đẹp thì hạnh phúc sẽ
    theo sau lưng ta.
    Đức Phật từng nói: “Tâm là tất cả mọi thứ, là những gì bạn nghĩ
    rằng bạn sẽ trở thành. Tất cả những sai trái ta mắc phải đều phát
    sinh do tâm. Nếu tâm được chuyển hóa, có thể nào những sai trái
    ấy lại được lặp lại”?
    Vì vậy, cứ thản nhiên và tập nghĩ về những điều tích cực, rồi bạn
    sẽ làm được thứ mà bản thân mong muốn. Suy nghĩ quyết định
    hành động, chỉ cần suy nghĩ, bạn sẽ biết cách giải quyết bất kỳ điều
    gì.
  3. Học cách tha thứ
    Khi bạn đang hận thù cũng chính là lúc bạn đang tự giam hãm
    chính bản thân. Sự bực tức, giận dữ sẽ làm bạn mệt mỏi chứ chẳng
    phải người kia. Xóa tan hận thù là giải thoát chính mình. Bạn nên
    để tâm thanh tịnh, có như vậy thì bạn mới có thể yên vui.
  4. Thái độ là vấn đề của mọi thứ
    Nếu bạn đang muốn làm bất kỳ điều gì thì hãy làm nó bằng cả
    trái tim. Một con tim èo uột sẽ khiến bạn chùn bước. Một trái tim
    đam mê sẽ là động lực thúc đẩy để bạn có thể phấn đấu vượt mọi
    khó khăn.
  5. Tập trở thành một người hiểu biết
    Bạn có thể biết rồi làm sai để lần sau làm lại nhưng nếu không
    biết thì ngay từ đầu bạn đã là kẻ thất bại.
    Hiểu biết còn nằm ở chỗ bạn hiểu được người khác. Khi tiếp xúc
    với một người, bạn nên buông bỏ sự giận dữ. Tập lắng nghe sau
    đó cảm nhận những gì họ đang cảm nhận, đặt bản thân mình vào
    tâm họ để nhận biết những điều mà họ đã trải qua. Đó là một niềm
    hạnh phúc, chứ không phải ai đúng ai sai.
  6. Biết kiểm soát tâm trí của chính mình
    Con quái vật lớn nhất trong lòng bạn chính là bản thân. Để chế
    ngự được nó thì trước tiên bạn phải thu phục được tâm trí và kiểm
    soát suy nghĩ của chính mình. Ai có thể chinh phục được bản thân
    đều vĩ đại hơn người có thể chinh phục cả nghìn người trong trận
    chiến.
    Có thể, đôi lúc, bạn sẽ nghĩ mình không làm được. Những lúc
    đó, bạn nên nghĩ tới câu này:
    “Bạn không thể có khả năng ngăn chặn một con chim đang bay
    trên đầu của bạn, nhưng bạn chắc chắn có thể ngăn nó bằng việc
    xây một chiếc tổ chim trên mái tóc của mình”.
  7. Biết ơn người khác
    Hãy biết ơn mỗi sớm mai thức dậy vì bạn có thêm một ngày để
    yêu thương. Bạn nên biết không phải ai cũng có thể thức dậy vào
    sáng mai, vì mỗi ngày có hàng triệu người phải gồng gánh những
    căn bệnh đau đớn.
    Ngoài ra, bạn nên biết ơn những người đã giúp đỡ mình. Biết ơn
    cha mẹ. Biết ơn bạn bè. Vì nếu không có họ thì sẽ không có ta. Bản
    thân chúng ta sinh ra là một cá thể độc lập nhưng một mình thì
    chẳng thể làm được bất cứ điều gì, dù cho bạn có giỏi tới đâu.
  8. Chia sẻ hạnh phúc
    “Hàng ngàn ngọn nến có thể được thắp sáng chỉ từ một ngọn
    nến duy nhất và cuộc đời của ngọn nến sẽ không bị rút ngắn. Hạnh
    phúc không bao giờ bị giảm bớt khi được chia sẻ”.
    Một ngọn nến được thắp sáng có thể truyền lửa cho những ngọn
    nến khác. Hạnh phúc của bạn chỉ sống mãi khi mọi người hạnh
    phúc. Hạnh phúc sẽ xóa tan đau đớn, tội lỗi và hận thù. San sẻ là
    sức mạnh ánh sáng để xóa mờ u tối của những điều xấu xa.
    Tiếng Lòng

HỌC CÁCH KIỂM SOÁT NÓNG GIẬN

Rất lâu trước đây, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công
ty dầu lửa đã có một quyết định sai lầm khiến công ty thiệt hại hơn 2
triệu USD. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn.
Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền
ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên của công ty đều lo lắng và muốn
tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.
Chỉ trừ có một người, đó chính là người ủy viên đưa ra quyết định
sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Người đứng đầu tập đoàn,
Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford. Ông tới rất đúng giờ và sẵn
sàng nghe một “bài diễn thuyết” nghiệt ngã từ người chủ của mình.
Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang
ngồi bên bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng
yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

  • A, anh đấy hả, Bedford?
    Rockefeller nói rất bình tĩnh.
  • Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta
    rồi chứ?
    Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.
  • Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này
    Rockefeller nói:
  • Và trước khi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng.
    Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller
    như sau:
    “Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã viết:
    ‘Những ưu điểm của Bedford’.
    Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo đó là miêu tả
    vắn tắt về những việc mà tôi đã làm cho công ty trước đây. Chi tiết
    hơn còn có cả những số tiền mà tôi kiếm được, nó nhiều gấp 3 lần so
    với tổn thất lần này.
    Tôi không bao giờ quên bài học ấy.
    Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người
    khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt
    kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong
    thì đó cũng là lúc tôi thấy bớt cáu giận.
    Tôi không biết thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được
    những sai phạm mà tôi có thể mắc phải, đó là việc nổi cáu một cách
    mù quáng với người khác.
    Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi muốn các
    bạn biết tới nó.
    HALEY (Dịch từ MhPaker)

BÀI HỌC TỪ CUỘC SỐNG!!!

Một cô gái hỏi: ‘Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?’
Ông già bán dừa trả lời: ‘Thưa cô 10 ngàn 1 trái.’
Cô gái nói: ‘Bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ? Không được tôi đi
chỗ khác!’.
Người bán hàng trả lời: ‘Cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy
cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả’.
Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến
thắng. Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán
ăn sang trọng.
2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một
ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.
Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn 850k, cô gái đưa 900k và
nói với ông chủ quán: ‘Khỏi thối’.
Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có.
Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp.
Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng
của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá
hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta?
Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn
giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ
những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần
đến chúng.
Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động ‘kỳ quặc’ đó thì ba tôi nói:
“Đó chính là chân giá trị của cái gọi là từ thiện.”

THỰC HÀNH CHÁNH PHÁP MỚI THỰC SỰ CÚNG DƯỜNG NHƯ LAI


Hàng đệ tử Phật ưa thích cúng dường lên Thế Tôn để gieo trồng
thiện căn, vun bồi phước đức. Thường thì chúng ta hay sắm sửa cơm,
nước, hương, đèn, hoa, trái (lục cúng) làm lễ phẩm dâng cúng Đức
Phật.
Sau khi đã thành tâm dâng cúng, lòng mình cảm thấy hoan hỷ với
phước thiện đã làm. Siêng năng cúng Phật và Tam bảo nói chung sẽ
thành tựu phước quả thù thắng trong hiện tại và vị lai.
Ngoài cách cúng dường như đã nói, còn có một lễ phẩm khác rất
đặc thù, đó là lãnh thọ và thực hành Chánh pháp.
Đây là một trong những lời dạy, di huấn quan trọng của Thế Tôn
lúc gần Niết-bàn cho hàng đệ tử. Điều này cho thấy Đức Phật đã tiên
liệu đến khả năng về sau hàng đệ tử sẽ thích cúng bái, thờ phượng
hơn là học tập và thực hành theo giáo pháp của Ngài.
“Một thời Phật ở trong núi Kỳ-xà-quật, thành La-duyệt cùng với
chúng đại Tỳ-kheo.
(…)
Bấy giờ, Thế Tôn vào thành Câu-thi, đi về phía Bản sanh xứ, giữa
khu rừng Song thọ của dòng họ Mạt-la và bảo A-nan:

  • Ngươi hãy sửa chỗ ở giữa cây Song thọ cho Ta nằm, đầu xây hướng
    Bắc, mặt xây hướng Tây. Sở dĩ như thế, vì giáo pháp của Ta sẽ lưu
    truyền lâu dài ở phương Bắc.
  • A-nan đáp: Vâng.
    Rồi dọn chỗ, cho đầu xây về phương Bắc. Rồi Thế Tôn tự mình lấy
    y Tăng-già-lê gấp làm tư, đắp lên mình, nằm nghiêng hông tay mặt
    như sư tử chúa, hai chân chồng lên nhau.
    Lúc đó giữa đám cây Song thọ có các quỷ thần vốn dốc lòng tin Phật,
    lấy các thứ hoa sái mùa rải khắp mặt đất. Phật bảo A-nan rằng:
  • Vị thần cây Song thọ ấy lấy hoa sái mùa cúng dường cho Ta như
    thế, chưa phải cúng dường Như Lai.
    A-nan thưa:
  • Sao mới là cúng dường Như Lai?
    Phật dạy:
  • Người nào biết lãnh thọ và thực hành đúng Chánh pháp, mới là
    người cúng dường Như Lai.
    Quán sát ý nghĩa này, Phật nói bài kệ:
    Phật ở giữa Song thọ
    Nằm nghiêng, tâm không loạn
    Thần cây tâm thanh tịnh
    Rải hoa lên trên Phật.
    A-nan hỏi Phật rằng:
    Thế nào là cúng dường?
    Nghe pháp và thực hành
    Cúng dường bằng hoa giác.
    Hoa vàng như bánh xe
    Chưa phải cúng dường Phật
    Ấm, giới, nhập vô ngã
    Là cúng dường bậc nhất.
    (Kinh Trường A-hàm, kinh Du hành [trích])
    Những di giáo sau cùng của Thế Tôn luôn có ý nghĩa cực kỳ quan
    trọng. Nhân tiện các vị thần cây gom hoa sái mùa dâng cúng, Đức Phật
    liền dạy rằng cho dù cúng hoa bằng vàng lớn như bánh xe cũng không
    quý bằng hoa giác ngộ.
    Chính việc nghe pháp và thực hành đúng Chánh pháp mới thực sự
    là cúng dường Như Lai. Dĩ nhiên, đem sáu lễ phẩm (lục cúng) cúng
    dường Phật thì được phước vô lượng nhưng học và hành đúng Chánh
    pháp sẽ tạo ra công đức thù thắng, có thể ngay trong đời này thoát
    khỏi sinh tử luân hồi.
    Thiễn nghĩ, Đức Phật muốn căn dặn chúng ta rằng, người nào có
    đầy đủ các món lục cúng cùng với học và hành đúng Chánh pháp để
    cúng dường Như Lai là rất quý hóa.
    Bởi chỉ dâng các món lục cúng lên Như Lai thì chưa đủ. Nếu những
    ai vì hoàn cảnh nào đó không có các món lục cúng thì chỉ cần lấy việc
    học và hành đúng Chánh pháp để cúng dường Như Lai.
    Cách cúng dường này công đức phước báo còn thù thắng hơn cả
    dâng lục cúng. Đặc biệt, nếu thực hành pháp mà đạt đến ‘Ấm, giới,
    nhập vô ngã’ thì Đức Phật xác quyết đó là pháp cúng dường bậc nhất.
    Thực hành pháp, quán thấu thân, tâm và thế giới này đều vô ngã chính
    là sự cúng dường tối thượng lên Như Lai.
    QUẢNG TÁNH