KẾ THỪA GIA TÀI CHÁNH PHÁP

Một thời, Thế Tôn ở Sàvatthi, tại Jetavana, vườn ông Anàthapindika.
Tại chỗ ấy, Thế Tôn gọi các Tỷ kheo:
Này các Tỷ kheo, hãy là những người thừa tự pháp của Ta, đừng là
người thừa tự tài vật. Ta có lòng thương tưởng các người và nghĩ: “Làm
sao những đệ tử của Ta là những người thừa tự pháp của Ta, không phải
là những người thừa tự tài vật”.
Và này các Tỷ kheo, nếu các người là những người thừa tự tài vật của
Ta, không phải là những người thừa tự pháp thì không những các người
mà cả Ta cũng trở thành người mà người ta nói: “Cả thầy và trò đều là
những người thừa tự tài vật, không phải là những người thừa tự pháp”.
Và này các Tỷ kheo, nếu các người là những người thừa tự pháp của Ta,
không phải là những người thừa tự tài vật thì không những các người mà
cả Ta cũng trở thành người mà người ta nói: “Cả thầy và trò đều là những
người thừa tự pháp, không phải là những người thừa tự tài vật”.
Do vậy, này các Tỷ kheo, hãy là những người thừa tự pháp của Ta, đừng
là người thừa tự tài vật.
(Trung Bộ I, kinh Thừa Tự Pháp [lược trích])
LỜI BÀN:
Trong tất cả chúng ta, bất kỳ ai dẫu có kế thừa vật chất hay không thì
cũng được thừa kế một gia tài huyết thống và tinh thần từ cha mẹ, ông bà,
tổ tiên. Chính điều này đã góp phần quan trọng tác thành nên thể chất và
tâm hồn, tạo ra đặc thù nơi mỗi cá nhân đồng thời phản ánh rõ ràng nghiệp
lực của người ấy. Tuy nhiên, không nhiều người để ý đến phương diện này,
đa phần họ đều quan tâm đến thừa kế tài sản, nhà cửa, đất đai (nếu có) và
đó cũng là nguyên nhân tạo ra đổ vỡ, xung đột, bất hòa trong mỗi gia đình.

Đối với người tu cũng vậy, kế thừa gia tài Chánh pháp của Phật và thầy
tổ để ứng dụng tu tập, hoằng truyền giáo pháp là việc cần làm. Song, thực
tế thì điều này chưa được quán triệt trong nhận thức của một số người và
kết quả tranh chấp, xung đột, chia rẽ xảy ra trong huynh đệ, trụ xứ và Tăng
đoàn là điều không tránh khỏi.
Thời Thế Tôn, Ngài và chúng Tăng sống đời khất thực ba y một bát, du
hành từ nơi này đến nơi khác, khi mọi người gần như vô sản mà Ngài đã
lưu tâm, cảnh báo đến việc thừa kế vật chất chứng tỏ tâm tham ái của chúng
sanh lớn đến mức nào!
Ngày nay, đời sống xã hội ngày càng phát triển, sung túc hơn dĩ nhiên
đời sống của người tu cũng được nâng cao và ổn định hơn. Tuy nhiên, sự
phát triển về vật chất chỉ mới là điều kiện cần nhưng chưa thực sự đủ cho
việc tịnh hoá thân tâm, thậm chí đôi khi nó còn mang đến hiệu ứng ngược
lại. Do đó, phải thành tựu Chánh kiến để thừa kế gia tài Pháp bảo của Như
Lai, không thừa kế bất cứ cái gì ngoài Chánh pháp.
Trong bối cảnh tu học hiện nay, khi mà sự tranh chấp về kế thừa tự viện
có xu hướng ngày càng gia tăng thì thừa tự Pháp là điều mà hàng Tăng Ni
hậu học cần suy gẫm, quán sát thật sâu sắc nhằm thực hành lời Phật dạy để
thăng hoa và giải thoát.
QUẢNG TÁNH

Advertisement

MONG NGƯỜI CÓ BAO DUNG VÀ KIÊN NHẪN

Tôi và người phụ nữ này ngồi cạnh nhau suốt một chuyến bay từ
Bangkok về Sài Gòn. Cô ta có rất nhiều nét tính cách, kiểu hành xử làm tôi
thấy chán ghét:

Cô chen lấn, không biết lịch sự.

Cô nói chuyện rất to và cười rất to, và thường cười những chuyện không
đáng cười.

Cô ngồi không đúng chỗ của mình trên máy bay. Ghế của cô cách đó ba
hàng, cô vẫn lao xuống ngồi hàng của tôi để được ngồi gần bạn. Cô nói:
“Ngồi ở đâu chả được”.

Cô rất béo, nên người cô tràn sang chỗ của tôi, cô rất hay va chạm vào
người tôi và… cười hờ hờ.

Cô hỏi rất nhiều, không quan tâm tôi có nhu cầu giao tiếp hay không.

Cô thường xuyên yêu cầu tôi rời khỏi ghế để cô ra ngoài đi toalet. Một
chuyến bay cô đi toalet tới năm lần.

Cô xức dầu gió liên tục.
Tôi đã chịu đựng cô suốt ba tiếng đồng hồ, bởi chuyến bay của chúng tôi
bị delay tận một tiếng rưỡi trên máy bay.
Ban đầu tôi cực kỳ khó chịu, tôi chỉ mong thoát khỏi người đàn bà cục
mịch quê mùa này càng sớm càng tốt. Nhưng khi máy bay thông báo sẽ khởi
hành muộn, máy bay tắt luôn máy lạnh, tôi cười chua chát: đáng đời nhé,
càng muốn thoát khỏi đây nhanh thì càng chậm mà thôi. Tôi quay sang cô,
cố quan sát người phụ nữ làm mình chán ngán này, nhìn chăm chú. Có lẽ cô
biết tôi đang nhìn, cô quay sang nhìn lại và cười:

Xin lỗi nha, nãy giờ phiền quá chời.
Tôi thấy mình mỉm cười lại và một câu nói bật ra từ vô thức:

Không có, đâu có gì phiền. Vui mà.

Ờ. Vui mà. Hơ hơ hơ.
Bỗng dưng trong tôi trào ra một cảm giác rất lạ. Tôi không còn ghét người
phụ nữ mà mới trước đó một phút tôi còn muốn thoát khỏi cô ấy nữa. Tôi
nói thôi để tôi vào giữa cho, cô ra ngoài mà đi vệ sinh cho tiện. Cô đồng ý.
Thế là tôi ngồi giữa hai người phụ nữ. Họ là bạn của nhau trong suốt mấy
chục năm. Người bên phải tôi thì trái ngược hoàn toàn. Đó là một người
thành công, nhã nhặn, đã đi nhiều nơi trên thế giới. Cô kể tôi nghe về show
Thúy Nga ở Las Vegas, kể những chuyến đi của mình tới mọi nơi trên thế
giới. Người phụ nữ thành công ấy là bạn của người phụ nữ cục mịch nhà
quê bên trái tôi trong hơn nửa đời người.
Chuyến bay của tôi thế là nhẹ nhàng hơn. Tôi nghĩ chỉ cần tôi quay sang
phải, chú tâm đối thoại thì mình sẽ có vô vàn những bài học hay. Nhưng tôi
thấy mình cứ bị hướng sự quan tâm sang bên trái. Người phụ nữ ấy bị thấp
khớp, mỗi lần đứng dậy đều rất khó khăn. Mỗi lần cô ngồi xuống tôi đều
quàng tay qua thắt dây an toàn cho cô dù cô cứ bảo gắn vào lát tháo ra cũng
vậy. Người xung quanh dần khó chịu vì cô nói to, họ quay xuống nhìn cô,
tôi nhìn họ mỉm cười và có ý gửi sự xin lỗi đến họ. Người ta nghe mùi dầu
và bắt đầu hỏi ai xức dầu mà khó chịu vậy. Tôi lập tức nói vào: “Mùi dầu
thơm quá, dễ chịu quá”. Tôi nói thế để người phụ nữ quê mùa kia đỡ tủi
thân. Nào ngờ cô móc chai dầu ra xịt vào tay rồi trét thẳng lên mũi tôi.


Cô lại nhe răng cười:

Thơm thì hửi. Hơ hơ hơ.
Tôi bật cười. Rồi cô mời tôi ăn chewing gum, cô ép tôi ăn cái bánh mì của
Bamboo, cô bảo tôi phải uống nước táo đi, miễn phí mà. Và ngạc nhiên là cô
bảo gì tôi cũng làm. Lúc này, tôi chưa ý thức được vì sao nỗi ác cảm ban đầu
của tôi lại biến mất tăm không hình tích như vậy. Chỉ biết tất cả những thứ
khó chịu cô mang lại bỗng dưng được chuyển hóa.
Trái với người bạn thành công bặt thiệp bên tay phải tôi, cô là một người
nội trợ. Cô từ quê lên, lấy chồng và không biết nhiều về thế giới bên ngoài.
Cuộc đời của cô chỉ gói gọn trong nhà, trong bếp. Kiến thức của cô hạn chế,

làm sao mình có thể đòi hỏi người ta phải hành xử văn minh được. Cô làm
gì cũng vội vã, chen hàng, lấn làn nhìn rất khó chịu, nhưng khi cô buộc
miệng than: “Bỏ chồng con ở nhà mấy bữa lo quá. Không biết ăn uống sao”,
tôi bỏ qua hết. Rõ ràng là cô đi chơi chuyến này là vì bạn thân rủ. Nếu không
phải vì người bạn thân hơn 30 năm kia ép đi, có lẽ cô sẽ không bao giờ rời
xa cái nhà và cái bếp của mình.
Và khi tôi thấy cô, dù chân thấp khớp nặng vẫn tay xách nách mang cố
chạy thật nhanh đến chỗ xuất nhập cảnh, tôi thấy tim mình chùng xuống và
tôi biết cảm giác thân cận này ở đâu ra rồi.
Người phụ nữ ấy rất giống mẹ tôi.
Mẹ tôi sẽ không bao giờ rời xa ngôi nhà mình. Đám cưới tôi, đám ma
người thân, thôi nôi cháu nội, mẹ tôi đi đúng một ngày là về. Mẹ tôi chưa đi
một chuyến du lịch đúng nghĩa nào trong đời. Mẹ tôi ôm lấy gánh bún, ôm
lấy nhà bếp, luôn bất an khi rời khỏi nhà, luôn lo không biết ai nấu ăn cho
ba tôi và em trai tôi. Cái nghèo ám ảnh mẹ tôi đến mức mẹ tôi luôn trong
trạng thái phải đi làm. Sinh tôi được vài ngày mẹ đã bỏ tôi ở nhà cho bà nội,
lao ra đường mưu sinh. Mẹ tôi đã làm đủ thứ nghề trên đời, thợ may, thợ
bạc… cho đến khi ổn định với gánh bún. Mẹ tôi luôn ăn đồ nguội hâm lại vì
đồ nóng để cho chồng con ăn. Mẹ tôi có một định nghĩa hạnh phúc lạ kỳ
nhưng không cá biệt: mẹ hạnh phúc khi chồng và các con mình hạnh phúc.
Rồi bỗng dưng trên chuyến bay về Sài Gòn, người mẹ cục mịch quê mùa
ra đường vẫn mặc nguyên bộ đồ bộ của tôi bỗng dưng hiện ra trước mắt tôi
trong hình hài người đàn bà kia. Mẹ tôi chục năm nay vẫn chiến đấu với
bênh tiểu đường và thấp khớp. Nhưng cũng như người đàn bà kia, mẹ lúc
nào cũng cười. Sự lạc quan biến mẹ thành một chiến binh bất khuất. Và hỡi
ôi, tôi biết vì sao tôi phải bảo vệ người đàn bà kia rồi. Bởi vì thâm tâm tôi
dậy lên một mong ước:

Sau này, nếu mẹ tôi có phải đi đâu đó ra chốn văn minh một mình, mong
người ta sẽ không kỳ thị mẹ tôi, mong người ta không đánh giá và mong sẽ
có ai đó bảo vệ và giúp đỡ bà.
Và mẹ tôi lẫn người đàn bà nhà quê ngồi cạnh tôi ba tiếng trên máy bay
kia có phải cá biệt không? Không đâu. Họ nhiều lắm. Trên mảnh đất hình
chữ S này, những người như họ mới chiếm đa số. Họ là những con người
không mưu cầu danh phận, tiền tài, khám phá thế giới… Trong đầu họ chỉ
có chồng và con. Nhìn đôi chân thấp khớp sải từng bước thật nhanh để về
nấu cơm tối cho chồng con kia, tôi tràn ngập một tình thương. Họ có thời
gian để khám phá thế giới, có thời gian giao tiếp xã hội, học hỏi những điều
hay đâu mà bắt họ phải sống văn minh theo định nghĩa của đám đông. Toàn
bộ thời gian trên đời, họ đã dành hết cho người thương rồi.
Nên sau này khi thấy một người nhà quê cục mịch trên máy bay hay ở
nơi công cộng, tôi biết mình sẽ phải kiên nhẫn và bao dung với họ. Vì tôi
mong sẽ có người bao dung và kiên nhẫn với mẹ tôi nếu một ngày mẹ tôi
quyết định khám phá thế giới.
Tuệ Lâm

MUỐN BÌNH YÊN THÌ BẠN PHẢI BIẾT ĐỦ

Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi hay căng thẳng thì đừng cố làm hay suy nghĩ gì nữa, hãy ngồi xuống quán chiếu hơi thở, thiết lập sự bình an để phục hồi năng lượng cho cơ thể và tâm hồn bạn nhé…

Trong cuộc sống, đôi khi bạn không biết trân trọng những gì mình đang có, nên bạn không thể sống vui là vì vậy!

Bạn có mắt, nhưng bạn lại luôn nhìn mọi người không thân thiện và cảnh vật u sầu. Trong khi người mù, họ chỉ ước ao để được nhìn. Bạn có miệng, nhưng bạn lại luôn dùng nó để chửi người khác. Trong khi người câm, họ chỉ ước ao làm sao để nói được những lời yêu thương với những người họ yêu.

Bạn có tai, nhưng bạn lại không muốn nghe những lời hay ý đẹp. Trong khi người điếc, họ chỉ ước ao để được nghe và hiểu được mọi người nói. Bạn có tiền, nhưng bạn lại xài phung phí. Trong khi người nghèo, họ chỉ ước ao có được một chén cơm.

Bạn có người yêu, nhưng bạn lại đòi hỏi đủ điều. Trong khi người cô đơn, họ chỉ ước ao có được một người để yêu thương.

Bạn có thời gian, nhưng bạn lại không biết dùng nó. Trong khi người đang hấp hối, họ chỉ ước ao để làm sao cho thời gian đi chậm lại.

Bạn đang có tất cả, nhưng bạn lại chán nản. Trong khi người đang khổ cực, họ chỉ ước ao có được một phần nhỏ may mắn của bạn thôi, là họ cũng vui rồi.

Vậy thì làm sao mà bạn có thể sống vui, nếu bạn không biết trân trọng cuộc sống ? Đừng than vãn rằng, tại sao cuộc đời tôi cứ gặp bất trắc. Đôi khi những bất hạnh của bạn không bằng một hạt cát của người khác. Vì vậy, cách sống vui là phải biết trân trọng và tận hưởng những gì mình đang có.

Đừng tham lam và xem thường, nếu không thì bạn sẽ mãi mãi khổ vì những đòi hỏi quá
mức của bạn !


Sưu tầm.

7 THÓI QUEN CỦA NHỮNG NGƯỜI HẠNH PHÚC

  1. BỚT ĐỂ TÂM ĐẾN ĐIỀU NGƯỜI KHÁC NÓI.
    Khi nghe một ai đó nói xấu mình có những nhận xét về mình, người hạnh
    phúc sẽ nhẹ nhàng bỏ qua, họ không cố gắng tranh cãi cũng không nghĩ đến
    những lời đó quá nhiều. Vì hơn ai hết họ hiểu mình như thế nào, chính họ
    mới hiểu được giá trị của họ thật sự là gì, những người khác không ở trong
    hoàn cảnh của họ nên không thể hiểu được.
  2. CHẤP NHẬN SỰ KHÔNG HOÀN HẢO.
    “Nhân vô thập toàn, sự vô thập mỹ”, trên đời này không có ai là hoàn
    hảo hết, không có điều gì là xuất sắc tuyệt đối cả. Do đó người hạnh phúc sẽ
    không cố cưỡng cầu, chạy theo sự hoàn hảo, họ biết chấp nhận những khiếm
    khuyết của bản thân và người khác để sống vui vẻ. Họ tự hào về những gì
    mình đã cố gắng và giành được, họ không dằn vặt về những điều mình làm
    chưa tốt.
  3. LUÔN SỐNG HIỆN HỮU
    Quá khứ đã qua còn tương lai thì chưa tới, dằn vặt hay lo lắng phỏng có
    ích gì? Vậy hãy sống hiện hữu với hiện tại, trân trọng những thứ mà mình
    đang có, dũng cảm theo đuổi ước mơ. Hãy yêu thương nhau vô điều kiện
    chứ đừng đợi có điều kiện mới yêu nhau, bởi khi có điều kiện rồi chắc gì
    chúng ta còn chung bước nữa.
  4. BIẾT ƠN TẤT CẢ MỌI THỨ
    Chúng ta thường chỉ có thói quen bày tỏ sự biết ơn đối với những điều
    tốt đẹp, với những người mang đến lợi ích cho mình. Nhưng những khó
    khăn, thử thách hay điều kiện sống bất lợi mới chính là nơi tôi rèn tốt nhất
    giúp chúng ta nâng cao nội lực. Do đó hãy biết ơn cả những điều bất như ý,
    biết ơn nghịch cảnh, biết ơn người khiến bạn tổn thương.
  5. TÔI KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI BẤT HẠNH NHẤT.
    Bạn cứ nghĩ mình là ngươi bất hạnh nhất, mình là người thiệt thòi nhất
    đáng thương nhất. Nhưng ở ngoài kia có biết bao người cũng khổ sở, thậm
    chí còn khổ hơn bạn rất nhiều nhưng họ vẫn luôn nỗ lực vậy tại sao bạn chỉ
    biết than vãn và đổ lỗi. Những người hạnh phúc sẽ không đi tập trung vào
    nỗi đau quá nhiều thay vào đó họ hướng về phía tương lai tốt đẹp.
  6. LẠC QUAN TRONG SÓNG GIÓ..
    Người bi quan sẽ luôn thấy khó khăn trong từng cơ hội, ngược lại người
    lạc quan lại nhìn thấy muôn vàn cơ hội trong khó khăn. Khó khăn sẽ đến bất
    cứ lúc nào với bất cứ ai, người yếu đuối sẽ chọn đầu hàng, khuất phục và từ
    bỏ, ngược lại người có niềm tin và sự lạc quan sẽ nhìn thấy một khía cạnh
    tích cực của vấn đề. Từ đó người lạc quan sẽ tìm ra được con đường sáng để
    bước đi.
  7. VUI CƯỜI, TÍCH CỰC
    Một trong những dấu hiệu dễ dàng nhận biết nhất của những người hạnh
    phúc đó là họ luôn cười rất nhiều dù trong bất cứ hoàn hoàn cảnh nào. Ở họ
    luôn toát ra nguồn năng lượng tích cực, tự tin và vui vẻ. Nụ cười còn giúp
    cuộc sống trở nên lạc quan, tích cực hơn và góp phần thu hút những điều tốt
    đẹp tìm đến với chúng ta. Vậy nên hãy cười nhiều hơn bạn nhé.
  8. Đôi khi bạn thấy mọi người xung quanh luôn vui vẻ, hạnh phúc thì cho
    rằng trên đời chỉ có một mình mình là người bất hạnh, khổ đau. Nhưng thật
    ra tỷ lệ những người sinh ra đã may mắn có hạnh phúc rất thấp, còn chủ yếu
    là do họ biết cách rèn luyện để có được hạnh phúc.
    Nếu muốn trở thành người hạnh phúc hãy ghi nhớ và thực hiện 07 thói
    quen trên mỗi ngày nhé.
    TỈNH THỨC

TẠI SAO BẠN PHẢI SỢ NGƯỜI KHÁC NGHĨ GÌ VỀ MÌNH?

Đa phần mọi người đều sợ người khác đang nghĩ gì về mình. Khi đưa ra lựa chọn, bạn luôn sợ người khác phán xét mình.

Mình làm như vậy có được hay không?
Người ta có đang nhìn mình hay không?
Mình làm cái này người ta có ghét mình không?
Mình đăng bài viết này người ta có quan tâm không?

Thực tế, không ai rảnh rỗi mà quan tâm nhiều đến bạn như thế, chỉ là do sự ảo tưởng của chính bản thân bạn, khiến bạn phải mất nhiều thời gian và trì hoãn những việc bản thân muốn làm.

Mình đi tuyển sinh nói trước các lớp và cũng được hơn 30 lớp mỗi lớp khoảng 30-50 học sinh. Có lần diễn ảo thuật trước 200 người, làm MC chương trình nhỏ….

Mình đã từng nghĩ tất cả những người đó sẽ nhớ đến mình nhưng không mình gặp lại rất nhiều người nhưng họ còn chẳng nhớ nổi tên mình.

Bạn chỉ có thể làm mọi việc, thể hiện năng lực của bản thân tốt nhất khi ở trạng thái thoải mái.

Có người khen cũng có nhưng người chê, còn có những lời nói sau lưng mà chúng ta vô tình nghe được khiến chúng ta buồn rồi suy nghĩ nhưng bạn nhìn xem sau lời nói đó họ vẫn vô tư, sống thảnh thơi vậy bạn nghĩ người ta có thật sự quan tâm đến bạn.

Những lời đó không tạo ra tiền cũng chẳng có giá trị nào cho bạn vậy sao phải đón nhận phải suy nghĩ, phải mất thời gian trong khi thời gian đó bạn có thể làm được rất nhiều thứ.

Ngay bây giờ, bạn có thể ngừng việc sợ người khác nghĩ gì về bạn và hãy nhớ kỹ một điều ĐỪNG BAO GIỜ ĐÁNH GIÁ NGƯỜI KHÁC NẾU bạn không muốn người khác đánh giá và phán xét mình.

“Chúng ta thường đánh giá người khác theo tiêu chuẩn của mình nhưng rồi sau đó lại dành cả đời để sống theo tiêu chuẩn của người khác.”

” A Crazy Mind ”

Thiện Tri Thức

BẢN NGÃ CÀNG LỚN CÀNG DỄ BỊ TỔN THƯƠNG

Vì sao một cọng rơm hay một tờ giấy được thả từ lầu cao xuống đất mà
nó không bị tổn thương?
Bởi trọng lượng nó nhẹ !
Nhưng mà tại sao một cái tô, một quả táo được thả từ trên cao xuống bị
vỡ, bị hư hại?
Là bởi trọng lượng của nó nặng quá, cộng với sức hút của trái đất nên tạo
ra sự đổ vỡ.
Cũng vậy, người sống biết xem nhẹ mình một chút, khi mà bạn nghĩ bạn
chỉ là một cọng rơm, dẫu cuộc đời có tấn công mình ra sao, lực tổn thuơng
sẽ rất nhỏ thậm chí không có.
Nhưng vì bạn tự xem mình là cái tô, là quả táo vĩ đại, bạn sẽ là những gì
dễ vỡ nhất. Trước sóng gió cuộc đời kì thực bạn rất mong manh!
Trong kinh Đức Phật dạy thế này:
– Một hột cải không thể nào để trên đầu kim được vì hột cải nó tròn.
– Gió thì không thể bám vào tấm lưới.
– Và giọt nước thì không thể đứng vững được trên lá sen.
Ngày nào bạn còn coi nặng bản thân và lòng sĩ diện quá nhiều thì dễ bị
tổn thuơng và đau khổ chất chứa chiếm hết chỗ hạnh phúc kiếp nhân sinh.

  • Xin nhớ, trân trọng bản thân và quan trọng bản thân là 2 điều hoàn toàn
    khác biệt.
    Bản Ngã càng lớn, sĩ diện càng nhiều, càng dễ bị tổn thương.
    NHƯ THỊ

CÓ BAO GIỜ

Có bao giờ người cảm thấy vui khi đặt được gánh nặng trên vai xuống?
Biết là nặng lắm, nhưng không đủ mạnh mẽ để nhấc lên khỏi vai rồi đặt
xuống.
Khi ngang qua cay nghiệt, người ta thường buông bỏ từ tâm, để đôi tay
được tự do giữ lấy những buồn phiền, nhặt lấy những hờn giận ném trả lại
cuộc sống. Có bao giờ người cảm thấy vui khi tìm lại được từ tâm đã đánh
rơi khi đi qua những cay nghiệt cuộc đời?
Có bao giờ người cảm thấy vui khi tìm lại được niềm tin đã đánh mất khi
đi ngang qua những trong đục cuộc sống?
Có bao giờ người cảm thấy vui khi đủ mạnh mẽ để chấp nhận được
những điều không thể đổi thay?
Có những niềm vui dù vỡ ra đi nữa thì từng mảnh nhỏ cũng là một niềm
vui.
Từng khoảnh khắc cố gắng là từng bước chân chúng ta trở lại với chính
mình.
Tình thương của con người đôi khi bé nhỏ quá, mà thứ thử thách nó luôn
rất nhiều, và người làm tổn thương nó lại rất đông…
Mong người luôn an.
Vô Thường
Núi, ngày cũ.
Om Mani Padme Hum

CHÂN THẬT LÀ MỘT PHẨM HẠNH CỦA CHƯ THIÊN

  • Không phải như chúng sanh trong cảnh người, Chư Thiên Luôn Nói
    Thật.
    Đức tánh chân thật là phẩm hạnh chánh yếu của những chúng sanh trong
    cảnh trời. Các vị không bao giờ nói dối hay thất hẹn, các vị rất thận trọng giữ
    gìn đặc tánh chân thật cũng như giữ gìn sanh mạng của mình.
    Ngài giải thích rằng trong xã hội loài người cũng như trong cảnh giới chư
    thiên phải trau dồi và phát triển lòng không sân hận hay tánh không hung
    dữ bạo tàn, vì giáo pháp này đối nghịch với năng lực của tâm sân, ác cảm và
    oán thù. Các vị trời cũng phải phát triển hạnh này như giây thân ái nối liền
    nhau để chung sống trong xã hội. Nếu không thực hành giáo pháp này thì
    thế gian sẽ không có hoàn cảnh thái bình, hoặc đến mức tột cùng là thế gian
    này sẽ bị tàn phá nát tan.
    Người muốn làm cho thế gian này là chốn dễ ở, sẵn sàng hiếu khách, phải
    luôn luôn giữ chánh niệm, không để cho ô nhiễm sân hận phát sanh, vì nó
    là Một Thứ Lửa có sức tàn phá khốc liệt và vô cùng tai hại, không bao giờ
    nên lơ đễnh để cho nó thiêu đốt mình và người khác.
    Nhận thức được những hiểm họa của tâm sân gây nên và những lợi ích
    của tâm từ, Đức Phật đã ban truyền bức thông điệp từ bi và trí tuệ của Ngài
    cho những chúng sanh đang cùng kinh nghiệm hoàn cảnh đau khổ và đưa
    đến mục tiêu chấm dứt đau khổ.
    Ngày nào mà thế gian còn được tâm từ nâng đỡ thì ngày ấy thế gian còn
    duyên lành thọ hưởng cảnh thanh bình an lạc và hạnh phúc. Còn nếu không
    có lòng từ ái trong tâm của chúng sanh thì ắt không thể có được trạng thái
    an toàn và thanh bình, kết quả chỉ là phiền muộn và khuấy động dù bất cứ
    ở đâu.
    (Ngài Thiền Sư Phra Acariya)

HỌC LÀM NGƯỜI BÌNH THƯỜNG!

Tôi nhớ, lúc nhỏ, nhà tôi nghèo, mẹ bận rộn làm nhiều việc kiếm tiền nuôi
bầy con 8 đứa… Mẹ không có thời gian cho riêng mình. Thế nhưng, tôi vẫn
được mẹ dạy dỗ rất cẩn thận từ cách đi đứng cho đến ăn mặc, nói chuyện,
cư xử.
Mẹ bảo:

  • Khi đi phải nhấc chân lên khỏi mặt đất, không kéo dép lẹt xẹt… mới là
    người thanh tao.
  • Khi nhai phải từ tốn, môi khép vào, không được chóp chép, không được
    húp sùm sụp… mới là người lịch sự.
  • Khi gắp thức ăn, không được xới tung lên chọn miếng mình thích, không
    được gắp miếng này lên bỏ xuống lại chọn miếng khác… mới là người biết
    điều và nhường nhịn.
  • Khi quét nhà phải quét sạch cả trên, dưới, trong, ngoài… mới là người
    cẩn thận, biết nhìn toàn cảnh chứ không cắm mặt biết mỗi lối đi.
  • Khi quét sân, phải quét luôn đường đi trước cửa nhà mình và tiện tay
    quét luôn cho nhà hàng xóm để tất cả cùng sạch mới là người có trách nhiệm
    với cộng đồng.
  • Khi làm lỗi phải biết dũng cảm nhận lỗi, xin lỗi, sửa chữa mới là người
    biết hướng thiện.
  • Khi chưa biết phải hỏi, khi dốt phải học, không được dấu dốt, và lắng
    nghe khi người khác chỉ dạy, mới là người khôn và hiểu biết.
  • Khi thấy người ta không biết thì phải chỉ dạy mới là người đàng hoàng.
  • Khi thấy người ăn xin, cơ nhỡ phải biết chia sẻ, giúp đỡ mới là người
    biết yêu thương.
  • Khi thấy người sa cơ phải nhận sự giúp đỡ của mình, không được hỏi
    về quê quán và giúp người mà không để người ta có cảm giác hàm ơn.

Tôi hỏi mẹ, “Nếu con làm được tất cả những điều mẹ dạy thì con thành
người như thế nào?”
Mẹ cười, “Thành người bình thường.”
SƯU TẦM

CHỈ CÓ HAI THỨ THÔI

Có 2 thứ, Bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.
Có 2 thứ, Bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.
Có 2 thứ,Bạn phải thay đổi, đó là bản thân và nhận thức.
Có 2 thứ, Bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.
Có 2 thứ, Bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.
Có 2 thứ, Bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao động và chịu trách nhiệm
với việc mình làm.
Có 2 thứ, Bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.
Có 2 thứ, Bạn phải khắc ghi là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người
khác.
Có 2 thứ, Bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mê và lòng
kiên trì.
Có 2 thứ, Bạn không được làm, đó là hãm hại người khác và phản bội
lòng tin.
Có 2 thứ, Bạn phải bảo vệ, đó là danh tín và lẽ phải.
Có 2 thứ, Bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.
Có 2 thứ, Bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.
Có 2 thứ, Bạn phải tránh xa, đó là cám dỗ và sự ích kỷ.
Có 2 thứ, Bạn luôn phải sử dụng mà đừng hà tiện là tiền bạc và kinh
nghiệm.
Có 2 thứ, Bạn không được sợ sệt là cái ác và sống thật.
Có 2 thứ, Bạn phải nuôi dưỡng là tình yêu và sự bao dung.
Có 2 thứ mà Bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạt và
hạnh phúc.
Có 2 thứ, Bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khăn và ngày mai.
Và có 2 thứ, Bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trên là
làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.